Trân trọng


Tí tách những hạt mưa hòa vào âm thanh nhẹ nhàng và sâu lắng của bản nhạc Kiss the rain cùng thời tiết hơi se lạnh làm cho con người ta không khỏi nao lòng khi nhớ về những gì một thời đã trải qua cùng người.

Ngồi một mình dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn và nhấp 1 li rượu Gin , sao tự dưng thấy khóe mắt cay cay cùng với nó là lấm tấm 1 vài giọt nước trên bàn phím. Nhếch mép cười, tôi đã không khỏi chua xót vì những gì mình đã đánh mất bấy lâu qua.

Học, học nữa, học mãi nhưng sao tôi vẫn không học được ý nghĩa của 2 từ ” Trân trọng “.

trân trọng

Trân trọng


Người ta thường có thói quen không trân quý, nâng niu những gì của hiện tại, để rồi đến một lúc nào đó lại phải tiếc nuối những điều mà chính mình đã để vuột mất khỏi tầm tay như chính tôi bây giờ. Đôi khi tôi cứ tự hỏi lòng mình rằng nếu ngày ấy tôi không vô tâm, không đòi hỏi ở em quá nhiều thì liệu có khi nào giờ đây hai chúng ta sẽ có một kết cục khác?

Đó chỉ là câu hỏi của riêng tôi, còn những gì đã trở thành quá khứ thì dù cho người ta có đau khổ hay nuối tiếc đến thế nào thì cũng sẽ không có cách nào để thay đổi, bởi trên đời này đâu phải chuyện gì cũng cứ quyết tâm hết mình là đạt được.

Tôi rất hiểu điều ấy, thế nhưng giá như có ai đó chỉ cho tôi cách xua đuổi những dòng suy nghĩ liên quan đến em ra khỏi đầu tôi thì hay biết mấy, như vậy thì chắc hẳn cuộc sống hiện tại của tôi sẽ vui vẻ lắm, không hoài niệm, cũng chẳng còn thấy xót xa vì đã đánh mất những yêu thương. Trên thế gian này chẳng có điều gì là vĩnh cửu, kể cả tình yêu, bởi vậy nên khi đã không thể đến được với nhau thì người ta thường đổ lỗi cho số phận.

Người ta không muốn đối diện với thực tế, không muốn nhận cái lỗi về mình, người ta không chịu tin rằng mình mới là tác nhân khiến cho tình yêu ấy đổ vỡ. Người ta chỉ biết đổ lỗi, đổ lỗi và đổ lỗi. Giống như tất cả những người xung quanh đã từng làm, người ta tìm cách đổ lỗi cho cuộc đời, cho số phận, cho định mệnh…, cho tất cả những điều mà dù có thể bị oan uổng đến mức nào thì nó cũng không thể tự lên tiếng để biện hộ cho bản thân mình.

Giá như có một giây phút nào đó em dừng lại, chỉ một chút thôi và tự nghiệm ra một điều rằng số phận đã có lòng tốt dẫn lỗi chỉ đường cho em và tôi đến với nhau, thế nhưng ở lại hay ra đi chưa bao giờ là do số phận mà đó chính là quyết định của hai ta.

Trân trọng – 8 tháng đã trôi qua và may mắn thay vì nỗi nhớ em trong tôi đã chẳng còn da diết nữa. Thế nhưng khi những cảm giác đau khổ biến mất thì đôi khi tôi vẫn thấy lòng bỗng nhiên thắt lại, giật mình thảng thốt khi gặp những điều có hình thù hao hao với kỷ niệm ngày xưa . Con đường mà ngày ấy ta vẫn cùng nhau đi qua giờ đây như dài thêm khi chỉ còn một mình tôi đơn độc. Đôi khi tôi cứ vô thức ngó sang bên cạnh rồi bàn tay trái lại tự nắm lấy bàn tay phải của mình. Phải rồi bây giờ làm gì còn ai nắm lấy bàn tay này nữa , bởi vậy nên bấy lâu nay bàn tay ấy vẫn buông thõng một cách hững hờ. Thôi thì cứ để mặc cho mọi thứ tiếp diễn theo hướng mà nó muốn. 8 tháng không phải quá dài, thế nhưng từ đó tới nay đã có quá nhiều điều thay đổi, cả diện mạo và cả nội tâm của mỗi người.

Dĩ nhiên, chút ít thay đổi của diện mạo sao sánh được với những điều khác biệt quá lớn của lòng dạ con người. Em đã khác với ngày xưa, khác nhiều. Tôi cũng vậy. Trái tim tôi dường như đã bị chai sạn, còn nỗi đau do vết thương ngày ấy mang lại thì biến thành một nỗi buồn sâu hoắm, trống rỗng và vô thần. Buồn thật. Buồn cho những điều đã qua và buồn cho cả hiện tại của riêng mình. Hãy cứ để cho cuộc sống mặc sức tiếp diễn, cứ để mặc cho số phận đưa đẩy tôi tới bất cứ nơi đâu và gặp bất cứ người nào.

Tôi thả trôi những cảm xúc của mình, mặc kệ cho tạo hóa cứ xoay vần theo cái cách mà nó muốn. Ấy vậy nhưng đôi khi tôi cũng tự hỏi mình rằng liệu đến bao giờ sống mũi mới thôi cảm thấy cay cay mỗi lúc ký ức ấy bất chợt ùa về?

Chia tay 2 người 2 thế giới.

Tôi tập cuộc sống mới,

em tới với người sau.

Mình đi qua nhau như chưa bao giờ quen biết.

Thế nhưng chắc tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được một người đã yêu tôi nhiều hơn em. Và em cũng thế sẽ chẳng bao giờ tìm được một người luôn làm em khóc như tôi. Phải chăng…. Mình sinh ra chỉ là để lướt qua nhau và làm nhau đau mãi mãi.

Trân trọng

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Của Gin và được gắn thẻ , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s