Quay về với cô đơn


Bản ballad buồn bỗng vang lên trong một không gian ảm đạm, mọi cảnh vật xung quanh dường như đều ngừng hoạt động, những tiếng ồn len lỏi nơi góc phố cũng đang dần dần tắt đi, nhường lại không gian yên ắng cho bản nhạc đang được phát. Bàn tay nâng cốc cà phê, nhâm nhi và tận hưởng nơi thiên đường trong mơ, khung cảnh tôi hằng mong mỏi bấy lâu nay, mọi thứ quá là tuyệt hảo dưới đôi mắt của gã đàn ông thất tình.

Nghien-game2

Chia tay với em rồi, tôi quay về làm bạn với cô đơn. Bỏ đi những thói quen thường nhật, nếu như lúc nào cũng đi với em, vui chơi đùa nghịch cùng với em thì  bây giờ tôi lại trở về sống một cuộc sống khá là khép kín, nụ cười ngày ấy cũng hẳn là ít nở trên môi, bởi mất em rồi thì đồng nghĩa rằng tôi đã đánh mất đi cuộc sống của mình. Tôi không thể định nghĩa được hạnh phúc nhưng cho tôi gọi tắt đó là em nhé, người con gái tôi đã từng thương yêu.

Hết với em, thói quen đầu tiên của tôi là không còn vướng bận về em nữa, em làm gì? Em đi với ai? Đó không phải là việc của tôi. Ngủ trễ cũng được mà thích ngủ sớm cũng chẳng sao, em sẽ chẳng la mắng hay có những cơn quát ầm ĩ đến bất ngờ. Những trò giận hờn vu vơ cũng không còn xảy ra nữa cũng đồng nghĩa rằng những buổi tối hẹn hò nay còn đâu? Chia tay xong ai nói là sẽ không nhớ, nhớ lắm nữa là đằng khác, đêm đêm khóc lóc chỉ mình ta biết thôi.  Những dòng tin nhắn ngọt ngào, những cú điện thoại kể lể vui buồn hằng ngày, cũng sẽ mãi mãi chỉ là những hoài niệm và đi vào dĩ vãng. Em và tôi như hai đường thẳng song song không cùng chung điểm dừng. Bạn bè hỏi thăm sao tôi và em lại như thế, tôi chỉ cười và lặng lẽ cho qua, vì có nỗi buồn nào hơn nỗi buồn chia ly. Em là cô gái tôi thương, em có đôi gò má mũm mỉm và thân hình tròn vo, nhưng với tôi em vẫn chỉ là một cô bé, dưới ánh mắt tôi em thật sự nhỏ nhắn và cần che chở. Nhưng bây giờ nhắc lại cũng chỉ là thừa thãi, vì chúng ta chỉ cùng nhau đi đến đây là hết rồi. Tạm biệt nơi quán vắng ra về, sực nhớ chỉ tại bài hát đó mà làm tôi nhớ em, nhớ em đến cả trễ công lẫn việc. Cũng bởi lẽ, vì tôi còn yêu em, nhưng tôi biết, nhớ cũng chỉ là nhớ thôi. Bởi bây giờ, điều tôi cần là một nơi yên ắng, tình thương từ nơi gia đình nhỏ và một người vợ sẽ cùng tôi đi đến cuối con đường, em chỉ là người phụ nữ chỉ lo lắng cho tôi khi tôi phải gặp nạn giữa đường mà thôi. Là vì, chúng ta không có nợ, đành chịu.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Của Gin. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s