Nếu lẻ loi ấy


Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời, vậy thì cho hỏi đến bao giờ người sẽ vui? Đến bao giờ người sẽ không còn chua chát trong nụ cười, đến bao giờ trên hai vai chỉ còn là cơn gió, đến bao giờ trong đức tin sẽ thôi làm đứa trẻ, đến bao giờ mới thấy bình yên dù đang trong phút giây quỵ ngã, không còn ai đứng chung quanh…Làm một con người nghiệt ngã nhất là phải cầu xin, cho bản thân đừng bao giờ tuyệt vọng, lấy nỗi đau ra rồi tạc thành hình hài của thù hận, cũng không giúp mình vui hơn với những vết thương chưa lành lặn, đã trót sinh ra bởi cuộc đời…

Drawn_wallpapers_I_am_so_Lonely_007284_

Nếu lẻ loi ấy là một phần để được làm người, sao không ai nói trước cho mình được biết, để khỏi phải lo toan sao có người chỉ toàn là hành phúc, có người chỉ nhìn thấy những gì đẹp đẽ nhất mà không cần hoang mang…Mà không cần ngồi xuống để ôm chặt lấy đôi chân, mà không cần giật mình mỗi khi trời làm bão, mà không cần lắng nghe mọi người nói gì về cơm áo, mà không cần lặng im lúc trái tim đang huyên náo, vì một yêu thương… 

Nếu lẻ loi ấy chỉ là một phần của con người bình thường, thì phần nào sẽ sum vầy trong ấm cúng, mỗi ngày đi qua như một chặng đường quá sức, hằn từng dấu tay lên lồng ngực, vì tự ôm lấy mình quá lâu…Vì tự chống tay lên mặt đất để không phải gục đầu, vì tự nhìn trời sao đoán ngày mai sẽ khác, vì tự liếm vành môi rồi thứ tha cho mất mát, vì tự đất trời biết cách làm khô đi nước mắt, sau khi khóc cạn cùng…

Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời, vậy thì cho hỏi đến bao giờ người với người đi chung ?.

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Của Gin. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Nếu lẻ loi ấy

  1. Sẽ 1 ngày nào đó a không còn yêu e,fc a e vắng mặt,đợi e a thôi phiền.
    Sẽ 1 ngày nào đó..e không còn trông mong,a không còn hy vọng ta cũng thôi đau lòng.
    Sẽ 1 ngày nào đó..ta không còn bên nhau,kỉ niệm thành vực thẳm chẳng ai muốn rơi vào.
    Sẽ 1 ngày nào đó..ta không còn yêu thương bước chân về 2 lối mỗi người 1 nẻo đường..
    Sẽ 1 ngày nào đó..nhưng không là hôm nay,mặt người chê ngây dại a vẫn muốn mơ dài..
    Anh tưởng mình cố chấp.
    Anh tưởng mình đa đoan.
    Nhưng xin e chớ trách.
    Em trong anh vẫn còn. 16_09_90

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s